Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

Lời của một Manucian: “Khâm phục” và Khâm phục



Dù đã trải qua một giấc ngủ dài nhưng thất bại của đội nhà đêm qua vẫn khiến một Manucian là tôi cảm thấy không thể nuốt trôi. Giả như M.U thi đấu bạc nhược, giả như đội bạn tấn công sắc bén thì kết quả thua 1–2 ấy sẽ qua đi nhanh chóng, như trận thua AC Milan, Bayern Munich hay Barca trong khuôn khổ Champions League năm nào. Nhưng không…
“Khâm phục”

          Những dòng này tôi xin dành tặng cho ông, Cuneyt Cakir ạ. Không hiểu ông tài giỏi thế nào mà có thể nghĩ ra một chiếc thẻ đỏ oan nghiệt cho Nani, trong thế trận mà M.U có lợi. Trong tình huống phạm lỗi đó, Nani đã cố tình chơi xấu sao? Nani đã vào bóng ác ý sao? Từ vị trí của một khán giả xem truyền hình, tôi cũng có thể nhận ra Arbeloa từ phía sau lao lên và Nani chỉ đơn thuần là ham bóng mà vung chân lên thôi. Đứng gần như vậy, kinh nghiệm như vậy mà ông vẫn đủ bản lĩnh và bằng chứng để rút ra chiếc thẻ đỏ thì thật đáng “khâm phục”. Xin cảm ơn những đóng góp không nhỏ của ông vào thất bại của cả một trận đấu, và chính xác hơn là của Quỷ đỏ. Đối với những fan trung lập, họ có lẽ sẽ tắt TV đi ngủ sau tình huống đó rồi, bởi cái họ cần không hẳn là xem đội nào thắng trong trận cầu kinh điển này, mà là xem một trận đấu hấp dẫn, đẹp mắt và công bằng. Đã có nhiều bình luận phản đối từ những trọng tài đầy kinh nghiệm, những danh thủ nổi tiếng, những huấn luyện viên lão làng, liệu đã đủ để Cuneyt Cakir biết mình sai?
                                           Chiếc thẻ đỏ oan nghiệt của Nani. Ảnh: Internet.
          Tôi vừa được nghe một nhận định khá hay mà có lẽ phản ánh đúng diễn biến của trận đấu. Đó là:“Trận đấu giữa hai gã khổng lồ bị phá hỏng bởi một kẻ tầm thường.” Kẻ tầm thường ấy mang tên Cuneyt Cakir, cái tên sẽ còn được nhắc đến rất nhiều sau này. Cái tên ấy là kẻ thù của những fan hâm mộ M.U, và của cả những người yêu bóng đá đẹp. Cái tên ấy sẽ được đưa lên ngang tầm Tom Henning Ovrebo, chẳng phải thật đáng “khâm phục” sao?

Khâm phục

          Đó là “khâm phục” trong hai dấu ngoặc kép, còn sau đây là những gì tốt đẹp nhất đọng lại trong lòng tôi sau thất bại đêm qua.

          Khâm phục Sir Alex bởi những nhiệt huyết ông dành cho M.U, tình yêu thương dành cho từng cầu thủ, thái độ khích lệ động viên trong từng giây phút. Gương mặt đỏ bừng vì tức giận ấy tôi sẽ còn nhớ mãi, tôi nghĩ ngài sẽ chưa nghĩ HLV của Man UTD khi chưa sưu tập cho mình 3 chiếc cúp C1,  nhớ mãi về người huấn luyện viên vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá.

          Khâm phục Giggs bởi trong trận đấu thứ 1000 của mình, anh đã chơi đầy tinh tế và kinh nghiệm dù đã ở tuổi 40 của đời người. Những bước chạy không còn như xưa, nhưng tầm quan trọng của anh thì luôn còn đó. Cảm ơn Giggs vì cuộc đời cống hiến không biết mệt mỏi của anh!
                                          Ronaldo không ăn mừng bàn thắng. Ảnh: Internet
          Khâm phục Mourinho bởi ông đã dũng cảm thừa nhận đội bóng của mình đã gặp may trong trận đấu này. Ông khẳng định: “Đội hay nhất đã không thắng.” Ít ai có thể thẳng thắn thừa nhận rằng trọng tài đã đứng về phía mình, và khen ngợi đối thủ như ông. Trong trận đấu vừa qua, ông đã giành những thái độ tốt đẹp nhất cho bạn đồng nghiệp và đối thủ của mình. 

          Cuối cùng, và cũng không kém phần quan trọng, tôi khâm phục Ronaldo. Trong một trận đấu khá mờ nhạt, anh đã biết tỏa sáng đúng lúc để nối tiếp mạch ghi bàn của mình, và quan trọng hơn là đem về chiến thắng cho Real. Nhưng khâm phục anh là ở chỗ Ronaldo đã không ăn mừng bàn thắng. Anh thể hiện sự tôn trọng đối với những người đồng đội cũ, fan hâm mộ,… những người đã đối xử rất tốt với anh khi xưa. Trở lại thi đấu chống lại đối bóng cũ là không hề dễ dàng, và Ronaldo đã hoàn thành tốt nhiệm vụ đó. Là một cầu thủ chuyên nghiệp, anh đã ghi bàn. Là một người cũ tại Old Trafford, anh đã tôn trọng khán giả. Đó là điều mà tôi khâm phục ở anh, cao hơn cả những phẩm chất và tài năng người ta thường khen ngợi.

Kết

          Dù sao đi chăng nữa, trận đấu cũng đã khép lại. Tỉ số chẳng thể thay đổi được. M.U sẽ phải ngẩng cao đầu bước tiếp, chinh phục hai chiếc cúp còn lại. Còn Real, họ sẽ tiếp tục với giấc mộng Decima. Vẫn biết có những điều vô lý đến độ khó chấp nhận, nhưng bóng đá vốn không hề hoàn hảo, hãy chấp nhận và thưởng thức cuộc chơi.
(Bạn đọc: Du Nguyễn)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét